A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Lễ trao tặng tượng Nhà chí sỹ Huỳnh Thúc Kháng

Trên hành trình về miền yêu thương - Kỷ niệm 20 năm ngày ra trường, khóa 76 dành tặng nhà trường một công trình mang dấu ấn thế kỉ: Tượng đài cụ Huỳnh Thúc Kháng. 

Công trình gồm một bức tượng làm bằng đồng nguyên khối, cao gần 2m, nặng 1.5 tấn; đế tượng là phiến đá xanh nguyên khối nặng 5,4 tấn; điểm nhấn của khuôn viên tượng đài là 2 cây săng lẻ hơn một trăm tuổi mang vẻ đẹp cổ kính, tượng trưng cho mái trường một thế kỉ: Quốc học Vinh – THPT Huỳnh Thúc Kháng. Đặc biệt, trên tay bức tượng Nhà chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng là cuốn sách có dòng chữ “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.

Thầy giáo, NGƯT Võ Tuấn Tài - Nguyên Hiệu trưởng nhà trường, thầy giáo Cao Thanh Bảo - Bí thư Chi bộ, Hiệu trưởng nhà trường cùng đại diện K76 kéo khăn phủ khánh thành tượng Nhà chí sỹ Huỳnh Thúc Kháng. 

 

Thấy giáo Cao Thanh Bảo thay mặt nhà trường phát biểu cảm ơn các bạn học sinh K76 – Những con người nhiệt huyết đã đồng tâm xây dựng lên công trình có ý nghĩa đặc biệt này và tin tưởng rằng, Trường Quốc học Vinh – THPT Huỳnh Thúc Kháng sẽ tiếp tục phát huy truyền thống dạy tốt – học tốt, xứng danh với Mái trường mang tên Nhà chí sỹ Huỳnh Thúc Kháng, Mái trường Anh hùng trên quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh.

 

Bạn Hoàng Thị Kim Dung, Phó Giáo sư – Tiến sĩ, Giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội, đại diện cho cựu học sinh khóa 76 trường Huỳnh Thúc Kháng phát biểu cảm xúc của mình.

 

Các thầy cô giáo....

 

...và các bạn học sinh K76 kính cẩn trước tượng Nhà chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng.

 

Bài thơ ca ngợi cụ Huỳnh Thúc Kháng:

Núi Ấn sông Trà ngàn năm thương nhớ

Một người con làm rạng rỡ quê hương

Chim bằng sải cánh bốn phương

Phong ba bão táp gió sương sá gì

Quyền cao chức trọng cần chi

Lên ghềnh xuống thác cũng vì nhân dân

Khởi xướng phong trào Duy Tân

Mong cho đất nước muôn phần đẹp tươi

Dù cho mưa dập sóng dồi

Đày ra Côn Đảo khôn nguôi tấm lòng

Ra tù lại ngọn cờ hồng

Vẫn đau đáu nỗi non sông vơi đầy

Nuốt hờn tủi ngậm đắng cay

Vì dân biểu cụ vững tay cầm chèo

Lòng dân vận nước cheo leo

Làm sao thoát khỏi cảnh nghèo lầm than

Lập nên tờ báo Tiếng Dân

Chủ bút nức tiếng xa gần ngợi ca

Công nông trí thức một nhà

Vì dân vì nước hơn hoa đất lành

Nghìn năm sử sách lưu danh

Quyền chủ tịch nước cụ Huỳnh đảm đương

Tuổi cao nhưng chí kiên cường

Quảng Nam đất mẹ quê hương vẹn tròn

Một lòng trung nghĩa sắt son

Mong cho độc lập nước non vững bền

Lấy bất biến ứng vạn biến

Chính phủ lâm thời là phải vì dân

70 tuổi vẫn dẻo chân

Sông Trà núi Ấn gửi thân cuối đời

Xa xa biển biếc sóng dồi

Tấm gương của cụ đời đời sáng soi.

Với tinh thần khẩn trương, tâm huyết, chu đáo của Ban tổ chức, sự đồng lòng ủng hộ của toàn thể cán bộ, giáo viên và học sinh, công trình Tượng đài Cụ Huỳnh Thúc Kháng đã hoàn thành với chất lượng cao về nội dung tư tưởng, kỹ thuật, mỹ thuật, như một biểu tượng cho niềm tin yêu, tình cảm kính trọng của các thế hệ cán bộ, giáo viên và học sinh nhà trường đối với cụ Huỳnh. Đây là một công trình văn hoá có ý nghĩa nhân văn sâu sắc và là công trình chào mừng Kỷ niệm 100 thành lập trường.

 

Thầy cô và Mái trường Huỳnh Thúc Kháng là dòng chảy nguồn cội trên trang đời của mỗi người, là nơi mỗi thành viên khóa 76 háo hức, khát khao, mong mỏi tìm về.

 

20 năm - Ngày trở về của khóa 76 dành tặng món quà cho quỹ khuyến học của nhà trường để động viên các em học sinh thế hệ sau của trường Huỳnh tiếp tục học tập rèn luyện tốt, xây dựng thương hiệu học sinh trường Quốc học Vinh – Huỳnh Thúc Kháng.

 

Bài thơ đầy cảm xúc của bạn Nguyễn Quang Hưng - Lớp C1K76 trong ngày hội khóa

VỀ NHÀ

Chúng mình về khi sắp sửa 40
Cái tuổi chưa già nhưng không còn trẻ nữa
Bỏ lại những dọc ngang, bộn bề, trăn trở...
Chỉ một màu tinh khôi!

Ngôi trường vẫn ở đây, hàng phượng vĩ bồi hồi
Hành lang ấy dấu chân nào in vết
Hít một hơi sâu bỗng chẳng còn mỏi mệt
Lại trở về... ngày xưa.

Có những thầy cô đã không thể đợi chờ
Vài đứa bạn cũng chẳng thèm hội ngộ
Thắp nén hương thơm không làm vơi nỗi nhớ
Gửi vào miền cao xanh.

Chúng mình đã đi qua những năm tháng gập ghềnh
Có nhiều cặp đôi thành chồng thành vợ
Đêm nằm cạnh nhau vẫn buột mồm... cậu..tớ
Thấy có gì sai sai.

Nghĩ lại cái thời lũ con gái con trai
Cầm tay nhau đã là điều ghê gớm
Ôm chẳng dám hôn, bây giờ thì đã muộn
Xồ xề và nhăn nheo 😍

Kể hết làm sao khi kỉ niệm thật nhiều
Thằng đánh bạn ngày xưa, nay đã là đại uý
Mấy đứa ham chơi thành kĩ sư, bác sĩ 
Có những người... như mọi người thôi.

Chúng mình ở đây, vì - có chung một nơi
Để tìm về dù thành công thất bại
Vòng tay thầy cô bao dung và vững chãi
Ấm áp tựa vành nôi.

Hai mươi năm vụt qua đi, xấp xỉ bốn chục rồi
Những chuyến tàu ngược xuôi về Thành Vinh nắng lửa
Về lại mái trường xưa nơi cồn cào tiếc nhớ 
Sân trường... thành sân Ga.

Huỳnh Thúc Kháng ơi...
Ta-đã-được-về-nhà!!!

Tin từ trường THPT Huỳnh Thúc Kháng